Mùa đông bên cửa sổ

Những người thợ hồ không giấu được vẻ ngạc nhiên khi cô bảo đập căn phòng ở giữa của căn nhà hình chữ U. Cấu trúc căn nhà vốn rất hài hoà với khoảng sân vườn đầy nắng, gió và những khóm hoa khoe sắc, bỗng thành hai căn nhỏ như những phòng trọ nghèo nàn, cửa sổ bên này nhìn về cửa sổ bên kia.

Anh cố gắng đừng làm tổn hại những khóm hoa, đặc biệt bụi hoa này!

Anh thợ hồ tuổi ngoài bốn mươi, da đen như dế trũi nhìn theo hướng tay cô chỉ. Những đoá dã qùy nở muộn, khoe sắc vàng có phần ấm áp, có phần ngượng ngùng. Quê anh ở Đơn Dương, vùng quê nơi đâu anh cũng thấy dã qùy mọc hoang, chứ chưa thấy mọc trong một sân nhà chau chuốt như ở đây. Anh phì cười: “Dã qùy mọc nơi này không hợp cô Trúc nhỉ?”. Cô thở dài: “Ngay cả tôi cũng chẳng hợp nơi này”. Rồi khoác túi xách màu tím nhạt lên vai, cô chầm chậm đẩy chiếc chaly tuổi có khi hơn cả tuổi cô, bước đi. Cô đi được hai tiếng, Hoàng về. Anh thợ nói vắn tắt cách sửa, cách xây. Hoàng ừ hử gật đầu nửa như không muốn nghe mà đành phải nghe. Rốt cùng, Hoàng nói, cứ làm theo ý Trúc. Anh thợ chưng hửng, hơn ba năm đi làm, anh chưa gặp nhà nào kì lạ như nhà này. Làm thợ hồ, không biết cái duyên nghề run rủi thế nào, toàn xui anh tới sửa những căn nhà đổ vỡ. Riết rồi, anh ngại xây nhà cho mình, ngoài ba lăm vẫn độc thân.

Căn nhà sửa xong sau hơn hai tuần. Thời gian ấy Trúc ở trọ, Hoàng vẫn giữ thói quen ở cơ quan cả đêm lẫn ngày nên không mấy bận tâm việc sửa nhà. Dịp cuối năm nào cũng thế, thời gian ngơi ra để suy nghĩ điều gì ngoài công việc là một thứ xa xỉ phẩm. Trúc dọn đồ vào nhà được hai ngày thì Hoàng mới chân thấp chân cao về nhà. Không đồ đoàn mang theo, Hoàng đóng cửa khe khẽ như ý thức được đã về khuya, rất khuya. Điện bên nhà ấy tắt, không một tiếng động. Trúc hơi xót lòng khi chớm nghĩ, mùi vôi vữa mới, tường mới, phòng cũ áo mới, chăn gối chưa ai giặt giũ lại, không biết Hoàng có ngủ nổi không. Hoàng vốn kĩ tính kia mà?

Thế mà Hoàng vẫn ngủ ngon lành. Sáng mai gần tám giờ, khi Trúc dắt xe đi làm, Hoàng mới mở cửa, vẻ mặt vẫn còn ngái ngủ. Trúc gượng cười đáp lại nụ cười vô tư lự của Hoàng (ngày xưa Trúc từng chết mệt nụ cười này). Bây giờ hai người chỉ là hàng xóm, chung nhau một khoảng sân nhà có những khóm hoa mà cả hai từng lựa chọn, yêu thích suốt gần bốn năm chung sống.

 “Mùa đông này khói thuốc, mùa đông này gió bấc, trắng ô cửa mùa đông mưa…”

Hoa đến khi Trúc đang nghe nhạc. Cô đốt một điếu thuốc để trên bàn, loại thuốc Hoàng vẫn hay dùng. Chỉ để khói thuốc bay la lả theo giọng hát phiêu, day dứt của B.K, nghe nhạc như thế hay hơn gấp chục lần, không hẳn vì nhớ nhung gì để phải làm một hành động sến đến thế. Hoa bực dọc gắt: “Mày đâu rồi, Trúc?”. “Tao đây!”. “Tao không đùa, mày tỉnh lại đi. Mày nhìn lại mày xem là người hay là ma đấy? Mày thế này tao không chịu nổi. Mày chủ động cắt đứt quan hệ này cơ mà?”. Trúc thở dài. Có quan trọng gì đâu chuyện chủ động. Không ai bước chân vào hôn nhân mà khi đổ vỡ lại sung sướng, hả hê khi mình là người nói lời chia tay. Ai cũng mong những ngày êm đềm hạnh phúc chứ. Không giữ được, chính Trúc cũng có một phần lỗi.

“Mày quên hắn đi, đàn ông gì phụ bạc. Con chung không có nổi mà đi có con riêng” – Hoa chưa hết bực bội. Nhận ra sự lỡ lời, Hoa nắm tay Trúc lắc mạnh: “Nào phải tại mày, chỉ tại hai đứa bây có duyên không có nợ…”. Lời Hoa nói y như bà thầy bói bên chân cầu Ông Lãnh cách đây một năm. Khi ấy đi xem về, Trúc đã nép bên vầng ngực ấm cúng của Hoàng, kể lại lời thầy, Hoàng đã vuốt ve Trúc như vuốt con mèo cưng bảo: “Bói ra ma, quét nhà ra rác. Sao em rảnh quá mà đi xem? Hạnh phúc là trong tay mình, do mình tạo dựng cả thôi”. Trúc đã gật gù, yên tâm tin Hoàng hơn tin thầy bói. Thế mà hạnh phúc Trúc đang vun xới bỗng vuột qua tầm tay.

Tháng trước, khi Hoa đi tác nghiệp ở bệnh viện phụ sản, tình cờ gặp Hoàng đang dẫn một phụ nữ trẻ đi khám thai. Cái thai gần sinh. Tưởng nhìn lầm, không tin vào mắt mình, Hoa phải trễ hẹn cuộc phỏng vấn, lén đi theo hai người từng bước chân. Cho tới khi chắc chắn đó là Tùng, Hoa không khỏi phân vân, chỉ có thể quyết định dùng máy ảnh zoom lại, chụp về làm bằng chứng. 

Trúc sụp đổ hoàn toàn khi Hoàng thừa nhận đứa bé trong bụng cô gái ấy là con anh. “Anh đã lừa tôi, anh bảo hai người cắt đứt rồi, quên nhau rồi kia mà”. “Không, chỉ vì anh say nên không làm chủ được mình. Anh chỉ gặp cô ấy duy nhất một lần sau mười năm kỉ niệm ra trường. Cô ấy sắp sinh anh mới biết chuyện, anh không thể không có trách nhiệm đối với đứa bé. Cô ấy cũng chỉ xin anh chia sẻ thời gian này, chứ không dám đòi hỏi gì hơn”. Trúc rên rỉ, yếu đuối: “Nguỵ biện! Ai phản bội mà chẳng có cho mình lí do để khỏi mang tiếng? Tôi hoạ có ngu mới tin anh. Anh đi đi, mười năm tình cũ không rủ cũng đến. Ừ thì đến rồi đấy!”. Hoàng quay đi, biết không thể thanh minh gì lúc này. Trúc mỉa mai nghĩ tủi thân mình, cố gắng là người phụ nữ hoàn hảo cho lắm, cơm ngon canh ngọt, công việc tốt đẹp, đọc kĩ hàng tá cuốn sách chiều chồng, đã nghĩ mình tin chồng, hiểu chồng lắm… thế mà chồng có con riêng lúc nào cũng không biết.

Tiếng bé Cún nhà đối diện cười khanh khách. Giá như ngay sau đám cưới, lần dính bầu ấy, Trúc đừng tiếc học bổng du học toàn phần qua Anh. Trúc đừng ra đi mà ở lại; Trúc không chối bỏ đứa bé đang thành hình trong mình… Mọi chuyện giờ có khi khác. Trúc thở dài. Chẳng ai thay đổi được những điều “giá như” trong cuộc đời.

Trời đã chớm đông. Lúc Hoàng đi, những đoá dã quỳ đã úa. Những ngày sửa nhà dù đám thợ không đụng tới bụi hoa, những bụi xi măng bám vào cũng đủ khiến loài hoa đỏng đảnh sinh bệnh, tàn úa. Bụi dã qùy ấy, cách đây bốn năm, trong tuần trăng mật ở Đà Lạt, Hoàng đã chiều Trúc, bứng nguyên cả gốc cả đất về trồng trong sân nhà. Mỗi mùa hoa nở, hai người lại cảm nhận một mùa đông ngọt ngào đang về. Thế mà mùa đông này về buồn quá!

Ngày Trúc còn nằm ngửa, mẹ Trúc, một chị thợ may tha phương dừng chân bên cổng chợ làm ăn đã bỏ cô trước cổng chùa Lúa. Cô bé không lành lặn, gương mặt đẹp như thiên thần nhưng một chân đã bị liệt sau một trận sốt tưởng chết đi sống lại. Cô bé không cha hay có cha cũng chẳng ai quan âm vì chưa ai thấy có hình bóng của người đàn ông trong cuộc đời mẹ con cô. Chỉ hơn nửa năm dừng chân ở làng này, mẹ sinh cô. Sáu tháng sau đó, mẹ bỏ đi, đặt cô trong một chiếc nôi rộng đầy ắp vải vóc và áo quần đẹp mà mẹ đã may từ nhiều đêm chan hoà nước mắt.

Một phật tử hay lên chùa xin Trúc về, Trúc gọi bà Ngoại. Cả cuộc đời bà hiếm muộn. Bà coi Trúc như báu vật, hàng ngày nặn những con tò he bằng đất nung bán cho khách qua đường, nuôi cháu. Bà không cho Trúc đụng đến đất sét, không truyền nghề cho Trúc. Khi con bé mân mê những con tò he còn ẩm ướt, mới được sinh ra từ tay bà, bà xoè bàn tay gồ ghề, sần sùi, bảo: “Cháu xem, một đời bà gắn bó với bọn nớ. Bà không muốn bàn tay đẹp của cháu ra nông nỗi này”. Trúc bật cười mỗi khi nghe bà gọi tò he là “bọn nớ”, hai bàn tay trắng nhỏ của Trúc xoa xoa bàn tay có những vết chai lâu ngày, to như những cục u kì dị tên tay bà. Đó là những vết thời gian đắp bồi chai sạn để nuôi Trúc lớn. Ngày Trúc vào đại học, lần đầu tiên xa nhà, xa bà, cũng là ngày bà chân thấp chân cao trên con đường làng ráng kiếm thêm vài đồng cho cháu đi học. Bỗng dưng bà xỉu giữa trưa nắng. Bỏ dở lễ khai giảng, khi Trúc quay về đến nhà thì cơ thể bà đã trở lạnh. Bà chín mươi rồi, ai cũng bảo nên lấy làm vui. Chỉ Trúc khóc vì cô độc giữa đời, giữa bầy tò he bà phơi ngoài sân còn chưa kịp khô, nhạt nhoà nắng, nhạt nhoà nước mắt.

Cuộc sống lắm lận đận khiến Trúc coi những cơ hội cuộc đời dành cho mình là duy nhất. Hoàng là tình yêu lớn duy nhất. Học bổng, cơ hội nghề nghiệp cũng là duy nhất. Những tính toán thiệt hơn để những điều duy nhất trọn vẹn có khi phải trả giá quá đắt như lúc này. Nghĩ tới Hoàng, nghe tiếng trẻ con cười, khóc thì không giấu nổi những cơn sóng quặn đau trong mình.

Cũng may Trúc còn có Hoa cạnh bên những lúc thèm khóc vùi như thế này. Đã có lần, Trúc nói: “Băm đi băm lại tới mãi, bà lấy chồng đi cho tôi bớt lo”. Hoa cười xoà. Nụ cười tuổi ba mươi hai trong như thể ngoài hai mươi nhưng không dấu được chân chim quanh khoé mắt. Hoa bảo mai mốt nhờ đâu đó một ít “giống” về kiếm đứa con thôi, yêu hoài, thất vọng hoài chán lắm. Chỉ có tình mẹ yêu con mới là vô bờ bến”. Nghĩ xuôi nghĩ ngược câu nói vô tư ấy, Trúc càng thêm đắng lòng. Thật lạ, chẳng có một người mẹ trong kí ức, chỉ có qua vài câu chuyện vụn bà ngoại và người quen kể lại nhưng Trúc chẳng bao giờ trách mẹ. Đôi khi cô còn mường tượng cảnh bất ngờ tìm ra người mẹ đằng đẵng của mình. Nói thế nhưng cả Trúc, cả Hoa đều không đủ dũng cảm để sinh con ra trong một gia đình khuyết.

Nghĩ vẩn vơ, Trúc bỗng giật mình nghe tiếng gõ cửa. Hoa nhào ra mở. Chợt nghe giọng Hoa nặng nhẹ: “Ông qua đây làm gì? Ông  về đi”. Tiếng Hoàng  lí nhí gì đó. Trúc đi ra, bất ngờ trước những đoá dã quỳ vàng rộn rã. Hoàng phân bua: “Anh chỉ muốn đưa về, có thể em muốn trồng lại vì bụi hoa cũ bị xi ăn, úa hết rồi. Anh xin lỗi.”. Trúc cười mặn chát. Lần đầu tiên Hoàng nói lời xin lỗi chứ không phải là “’em thông cảm” như mọi khi. Nhiều khi Trúc nghĩ có khó gì đâu một lời xin lỗi mà dày vò nhau đến thế. Hoàng chậm rãi đi về căn nhà trống đối diện. Tiếng ca sĩ Bằng Kiều cất lên chầm chậm, trầm chùng bên cửa sổ nhà ấy: “Mùa đông, này khói thuốc. Mùa đông, này gió bấc…”. Bài hát tối qua Trúc đã mê mải nghe.

Trúc trở vào nhà, kéo tủ sắp xếp những bộ  áo quần sơ sinh cô từng mua mà chưa có dịp dùng. Có lẽ sẽ gửi Hoàng đưa vào bệnh viện. Hoa nhìn theo, đoán được ý bạn, lầm rầm: “Quân tử rởm!”. Trúc thanh minh yếu ớt: “tao chỉ muốn làm sao cho nhẹ lòng thôi mà”. Hoa kéo Trúc qua, ngâm nga câu thơ chẳng nhớ nổi của ông nào: “Em về điểm phấn tô son lại/ Ngạo với nhân gian một tiếng cười” rồi cọ quẹt ít phấn nền, phấn phủ, phấn hồng và chút môi hồng cho Trúc. Xong xuôi, nó đẩy Trúc ra bên ô cửa sổ: “Mày xem, nắng lên, hết lạnh rồi, cuối đông rồi. Đi dạo phố nhé!”.

Những đoá dã quỳ cuối mùa đu đưa làm duyên trong nắng. Buổi sáng trong veo như chưa hề trong thế…

Võ Thu Hương

Cảm Xúc Mùa Đông

Trời đã vào đông, những cơn gió se se thổi về làm lạnh buốt cả bờ vai, và bất chợt cơn gió vô tình khẽ đánh rơi những chiếc lá cuối cùng còn sót lại, nhưng dường như lá cũng cố tình níu kéo từng khoảnh khắc bên cây, nên lá cứ xoay xoay chầm chậm rồi mới dần tiếp đất...

Ngồi nhìn chiếc lá vàng nằm ngơ ngác trước khoảng sân, mà lòng tôi chợt dâng lên bao nỗi niềm xốn xang! Thiết nghĩ, đời người rồi có lúc cũng như chiếc lá trên cành ấy, già cỗi, héo khô, nằm vướng víu trên thân cây mỏng manh, nhưng đâu hay một ngày nào đó... bất chợt cơn gió vô tình cuốn lá đi xa, để cho từng chếc lá non trên cành ngỡ ngàn thương xót!

Trong những ngày đầu của mùa đông, không gian dường như cũng bị chùng xuống, bởi cái nắng thôi hanh hao vàng vọt, từng đợt gió chướng, gió bấc cũng tranh nhau thổi về, lạnh ngắt!

Mùa đông về, những nỗi niềm cứ mãi chất đầy trong tâm khảm, khi tôi nhìn về những người thân xung quanh, những người đang từng ngày kề cận bên tôi, và cả những người đã rời xa tôi mãi mãi...

Mùa đông về, mẹ tôi sắp thêm tuổi mới, điều đó cũng đồng nghĩa, mẹ tôi đang từng ngày già yếu thêm... Tấm thân gầy guộc vì những ngày bôn ba vất vả, đôi mắt hõm sâu vì nhiều đêm thức trắng âu lo, và những sợi tóc bạc, những vết chân chim đang ngày càng hiện rõ hơn...

Mùa đông về, tôi lại nhớ đến những ngày tuổi thơ bên nội, đó là những ngày đầy ắp sự yêu thương quan tâm mà tôi không sao quên cho dù năm tháng có trôi qua... Bởi ngay từ lúc nhỏ, cha mẹ tôi vì bận bịu cuộc sống, nên thường gởi tôi sang nhờ nội trông giúp, vì vậy nên mỗi ngày tôi điều quẩn quanh vui chơi cùng nôi... Và mỗi lần như thế, tôi thường bắt gặp hình dáng nội đang ngồi chẻ cau, tem trầu, và trên đôi môi lúc nào cũng được tô lên bằng sắc trầu đỏ thắm! Hình ảnh ấy sao mà thân thương và gần gũi quá đỗi, khiến cho lòng tôi cứ nhớ mãi không thôi! Nhớ hồi còn bé, mỗi lần cùng mẹ ra chợ, mẹ tôi thường mua trầu- cau về cho nội, nhưng phải đến nơi cụ bà ngồi bán ở gốc chợ, vì cụ ấy chính là mối quen của nội từ thuở xa xưa cho đến ngày nay. Mẹ kể, bà cụ ấy bán trầu từ rất lâu, từ khi mẹ chưa về làm dâu thì nội đã là khách quen của cụ ấy, nên cụ biết rõ nội thường ăn những loại trầu và cau như thế nào! Vì thế nên dần dần mẹ tôi cũng là khách quen của cụ ấy, và tôi cũng thế! Sau này lớn lên, mỗi khi có dịp đi ra chợ, là mẹ thường biểu tôi phải nhớ mua trầu về cho nội. Và thế là tôi lại có dịp đến thăm cụ, được nhìn cụ tận tình chọn cho nội những lá trầu vàng ươm, và từng trái cau đầy đặn! Cũng có khi cụ vừa bán vừa tặng thêm, vì nội là khách quen, cụ nói: “Nội con là khách quen của bà, nên bà sẽ chọn cho nội con những lá trầu ngon nhất, con mang về cho nội, rồi nói là bà gửi lời thăm”.

Tháng ngày mải miết trôi nhanh, mỗi một mùa đông đến rồi đi, là nội tôi lại thêm già yếu hơn, sức khỏe cũng vơi dần theo năm tháng buông trôi. Vì thế nên những cơn đau tuổi già cũng từng ngày quấn lấy tấm thân gầy của nội! Nội nằm lịm xuống giường bệnh suốt một thời gian dài, rồi nội cũng ra đi giữa đêm mùa đông lạnh buốt! Đêm đó gió đông lạnh như muốn cắt da, làm cho lòng ai cũng trở nên tê tái, nhìn nội mà tôi nghe tim mình quặn thắt từng cơn, những giọt nước mắt nóng hổi, nhưng cũng không làm tan đi những nỗi xót xa trong lòng. Dẫu biết rằng, chuyện đời hợp tan đâu ai lường trước được, nhưng sao lòng vẫn cứ mãi da diết nhớ về những ngày xưa bên nội...

Rồi từ khi nội về với miền đất lạnh, những lá trầu nội chưa kịp ăn, cũng đang từng ngày héo khô, trái cau xanh úa vàng nằm chênh vênh nơi gốc giường mà nội thường nằm... Không còn nội, nhưng mỗi lần ra chợ, tôi vẫn thường đến nơi bà cụ bán trầu ấy, lặng lẽ đứng nhìn thật lâu rồi lặng lẽ quay bước ra về! Lúc đó tôi cũng chẳng biết mình đứng làm gì ở nơi đó, chắc có lẽ đứng để kiếm tìm những hình ảnh thân quen, để cho lòng vơi bớt đi bao nỗi niềm, nhớ nhung khắc khoải... Đang miên mang bỗng dưng nghe có tiếng ai réo gọi, giọng run run: “Con trai, sao lâu rồi không ghé mua trầu cho nội, nội con có khỏe không..?”. Giọng tôi ngập ngừng: “Dạ nội con mất lâu rồi bà!”. Khi đó tôi nhìn nét mặt bà cụ buồn rười rượi, có lẽ bà đang nhớ về người khách quen thuộc, cũng như đang nhớ tới người bạn đã gắn bó cùng bà với gánh trầu trong nhiều năm qua...

Mùa đông lại về trên khắp nẻo miền quê, hơi đông sắt se gợi lòng quay quắt nhớ, gió đông chùng chình đưa bước tôi về với những hoài niệm bâng khuâng... Vẫn còn đó sự ồn ào của nơi phố chợ đông vui, vẫn còn đó một gốc nhỏ với đôi gánh trầu thân quen, vẫn còn đó một màu vẹn nguyên trong ký ức, nhưng người xưa thì đã đi đâu vắng, để tôi mỏi mắt kiếm tìm lòng thêm bâng khuâng, rồi khi hỏi ra mới biết, bà cụ bán trầu ấy cũng vừa qua đời cách đây vài hôm... vì thế, nên ở nơi chỗ ngồi kia giờ đã vắng lặng, buồn tênh.

Nguyễn Minh Thuận

Kí ức mùa về

Đêm qua trong cơn mơ miên man em thấy anh trở về, trở về trong sự tươi mới của ngày đầu và cho em những cảm giác còn vẹn nguyên ngày nào. Đã gần cả năm anh rời đi, rời đi không phải anh từ bỏ cõi đời mà chỉ là chúng ta không còn nhìn thấy nhau nữa thôi.

Sài Gòn rộng, đất chật người đông, cứ ngỡ là chúng ta sẽ không thể nhận ra nhau trong hàng triệu con người còn lại, để rồi khi nhận ra nhau, ta ngỡ ngàng đón chào nó. Em chẳng nghĩ là mình yêu anh nhiều đến thế, bởi trước anh cũng có nhiều chàng trai bước đến, nhưng cũng nhạt nhòa mà ra đi. Người ta bảo em là cô gái dễ rung động, thế gian vẫn thường gọi là cô gái đa cảm. Những người đến bên em, em đều cho họ cơ hội để được bên nhau. Không phải vì em tham lam, vì em quá cô đơn mà làm như vậy. Chỉ là từ lâu trong miền kí ức của em, đã có một mối tình mà người ta thường gọi là đơn phương. Đến lúc người ấy nhận ra, nhưng lại quay đi không đón nhận nó chỉ bởi câu nói “Không hợp nhau”. Thế gian này làm sao biết được ai đó có hợp mình hay không khi chưa hiểu sâu sắc về con người của họ. Mà làm gì có ai hợp nhau hoàn toàn và không hợp nhau hoàn toàn. Điều quan trọng là chúng ta có chấp nhận và nâng bước cảm xúc của nhau đi lên hay không. Khi có ai đó ngõ ý làm quen, thay vì từ chối, em sẽ cho họ một cơ hội để tìm hiểu nhau, rồi đến một lúc nào đó họ nhận ra chỉ nên là bạn, chúng em vẫn vui vẻ chào nhau và xem nhau là những người bạn thật sự. Em nhận thấy mình quá nhạt nhòa trong tình cảm, chẳng phải đùa cợt gì tình yêu của người khác, mà cái em cho đi trong tình yêu của mình là sự thương hại nhiều hơn là yêu thương trong chính cõi lòng. Để rồi khi gặp anh, em phải trả giá cho những cảm xúc hờ hửng của những ngày qua. Anh không hào hoa phong nhã như bao người khác, cũng chẳng có gì đặc biệt hơn họ ở ngoại hình, chỉ là khi bên anh, em thấy mình vui hơn nhiều, hạnh phúc hơn nhiều.

Nếu Sài Gòn chỉ có hai người thì anh và em sẽ khó gặp nhau hơn, bởi chúng ta chẳng phải ở gần nhau. Nhưng vì Sài Gòn quá đông người, ngoài anh, em thì còn hàng tá những người bạn của chúng ta. Chính họ đã dẫn ta tìm đến nhau. Còn nhớ không trong đêm văn nghệ kỉ niệm thành lập trường em năm ấy, lần đầu tiên anh đi theo người bạn của mình để đến xem và cổ vũ. Em thì vẫn đang đứng ở hàng ghế lớp mình. Đến khi có cuộc chào hỏi của chúng em và người bạn của anh, thì cũng là lúc nhận ra anh tồn tại ở đó. Sau những tấm hình check in cùng nhóm bạn, chúng ta có facebook nhau, sau đó là số điện thoại và zalo. Những cuộc trò chuyện hàng giờ, những câu quan tâm vừa đủ và những món quá thật nhỏ nhắn. Anh không hồ hỡi như bao chàng trai khác, anh nâng dần cảm xúc của em lên để em phải chờ đợi tin nhắn của anh hàng đêm khi anh chưa đi làm về, để được nhìn thấy anh đang online nhưng không biết làm gì bên đấy. Em tự hỏi với lòng mình, có phải mình đang ngộ nhận, hay cũng chỉ là một người như những cuộc làm quen trước, chỉ như vậy rồi dừng hẳn. Em chất vấn bản thân để thôi nghĩ về anh nhưng thất bại. Em nhận ra mình muốn ở bên anh, bước cùng anh trên những bước đi cuối cùng của cuộc đời. Nghe sao xa vời quá nhưng ngay lúc này đây, em cần anh. Và điều em mong muốn cũng đến, chỉ đơn giản là em muốn bên anh và anh cũng vậy. Em miên man trong niềm hạnh phúc, một cảm giác mà trước đây em chưa từng có, em đã yêu anh.

Sài gòn nắng đã bao mùa thay áo, những vệt nắng vàng tươi của khí trời thu, những giọt nắng lẻ loi trong khí đông tràn về, và những luồng nắng ấm áp mang khí xuân trở lại, cùng với đó là cái chói chan của mùa hè đô thị. Sài Gòn người ta cho rằng không có bốn mùa, nếu có thì chỉ do tưởng tượng mà ra. Nhưng mọi người đi qua nhau, tấp nập xô bồ giữa lối kẹt xe, liệu rằng có ai thấy được sự thay đổi của gió trời. Những buổi chiều hanh hanh nắng làm em nhớ chùm dẻ chín ở quê nhà, nhớ bờ lúa vàng tươi sắp thu hoạch của vụ hè thu. Có những đêm đi ngang góc phố, mùi hoa sữa ngào ngạt mà dễ chịu trong lòng, có những sáng Sài Gòn lạnh ngắt chẳng buồn bung chăn ra khỏi phòng. Sài Gòn có đấy, những mùa trong năm, nhưng liệu chúng ta có đủ tinh tế để nhận ra nó hay không. Em và anh yêu nhau cũng bắt đầu từ những điều nhỏ lẻ đó. Những ngày đầu, câu chuyện của chúng ta là những vùng đất mà cả hai muốn đến, rồi những đặc trưng của quê nhà, những yêu thích giận hờn ở đâu đó trong chúng ta. Chúng ta cùng nhau trải qua những sự thay đổi từng ngày của Sài Gòn. Có hôm anh gọi điện với giọng nói hân hoan mừng rỡ như vừa tìm thấy được thứ gì. Tối anh chở em đến nơi ấy, nơi mà làm anh phải hồ hỡi vui mừng khi gọi điện cho em. Một góc phố với ngào ngạt hương hoa sữa. Ta dừng xe, ngồi cạnh nhau và thả hồn mình trong hương vị yêu thương ấy. Sài Gòn không nhiều hoa sữa như Hà Nội, nhưng vẫn có ở đâu đó trong thành phố, một vài góc phố người ta vẫn trồng chúng.

Những ngày dài đã qua, tưởng đâu yêu thương là trọn vẹn nhưng cuối cùng chúng ta cũng dừng lại. Anh rời đi trong tiếng gió chiều còn rít ở nơi xa. Rồi Sài Gòn trút xuống những cơn mưa đêm kéo dài. Ngồi khoanh mình trong góc phòng, em còn ngỡ những gì xảy ra lúc chiều chỉ là lời đùa của anh. Ngày hôm sau gặp lại em sẽ phạt anh vì lời đùa quá trớn ấy. Em lấy máy gọi cho anh, tất cả đều thuê bao. Chẳng biết từ đâu, nước mắt em tuông ra, rồi những tiếng nấc, em nhận ra mình mất anh là thật. Mình chia tay trong sự bồng bột của chính em, trong sự hiếu thắng của bản thân anh. Ngoài những giây phút ta bên nhau cũng có những khoảnh khắc ta là vô hình trong mắt nhau. Bởi vậy mới bảo, không ai là hợp nhau hoàn toàn và cũng chẳng ai là nghịch nhau tất cả. Em chấp nhận trưởng thành để quên anh đi, em từ chối tất cả những người bước sau và em nhận ra, em đã yêu anh thật nhiều. Có lẽ nào đây là sự trả giá cho những hờ hửng trước kia của em hay chính anh cũng đang thử thách mình để tìm những cảm xúc mới. Em dày vò bản thân, tìm kiếm lại những kí ức bên anh, nhưng chỉ làm em thêm khắc khoải trong lòng. Và có lẽ cũng chính điều đó em đã nhận ra nhiều thứ trong tình yêu và em trưởng thành hơn từ những điều mình cảm nhận được.

Sài Gòn lại chuyển mình để chào mùa mới, nó gợi lại trong em bao kí ức về anh, buồn, thương, nhớ. Nhưng có lẽ đó cũng chỉ là những thoi quen chợt hiện về mà thôi, vì em đã cố quên anh từ rất lâu rồi. Những kí ức, những kỉ niệm đẹp ta đã có cùng nhau, có lẽ em nên khép lại để chào đón những điều chính chắn hơn. Chỉ khi đi qua sóng gió ta mới thấy màu nắng bình yên, chỉ có khi vấp ngã, ta mới thấy mình trưởng thành hơn. Có lẽ đêm qua sẽ là đêm cuối cùng em mơ về anh, vì còn nhiều giấc mơ khác đang đợi em mơ về. Chào nhé, những kí ức mùa về.

Đỗ Khắc Tồn

Chương trình Văn học tuổi xanh phát 7g00 chủ nhật hàng tuần trên sóng FM 99.9Mhz - Đài TNND TPHCM. Quý độc giả có thể tham gia gửi bài viết qua địa chỉ mail: vanhoctuoixanh@gmail.com. (Dưới mỗi bài viết bạn nhớ để lại thông tin cá nhân và số CMND để chương trình tiện liên lạc)

 

Tác phẩm truyện audio Mùa đông bên cửa sổ gồm có 1 Chương, được cập nhật nội dung gần nhất vào 06/10/2019 hiện tại đã có đến 43.045 lượt nghe, thuộc chuyên mục Văn học nghệ thuật là một trong nhiều tác phẩm được quan tâm trên kênh nghe truyện audio

Danh sách các chương trong truyện

Mùa đông bên cửa sổ ......

Bình chọn cho audio Xếp hạng 4 sao - 1 người bình chọn

Truyện liên quan khác