Tình đầu đâu dễ quên

Những lá thư xanh - 23/4/2016

(VOH) - Trong sáng, mộng mơ - tình đầu mang lại cho mỗi người nhiều kỉ niệm nhưng đó có thể cũng là mối tình mang lại nhiều niềm đau, âm ỉ và khó quên!

---

Lá thư thứ 1: Mối tình đầu thường rất khó phai

Em tên là Bảo, năm nay em 20 tuổi. Em lớn lên ở quận Thủ Đức. Đây là lần đầu tiên em viết thư cho Những lá thư xanh để giãi bày cảm xúc của em với các bạn. Em không viết hay lắm nhưng cứ chọn thư giùm em nhé!

Em và người đó đã biết nhau từ thời tiểu học nhưng không chơi thân. Rồi đến cấp 2 học chung với nhau, em bắt đầu để ý bạn đó nhiều hơn. Thế là em lập một kế hoạch để chinh phục bạn. Tuy khó nhưng em không nản lòng, em tìm đủ mọi cách rồi kết quả là bạn đó đồng ý làm bạn gái của em.

(Ảnh minh họa: collegecandy)

Lúc đó, trong tim em hạnh phúc lắm vì được người mình thích đồng ý làm bạn gái, cảm giác không diễn tả nỗi. Rồi nhiều ngày trôi qua, em quan tâm chăm sóc bạn đó nhiều lắm, hai đứa rất vui với nhau. Nhưng một năm trôi qua, em và bạn đó giận nhau. Bạn đòi chia tay em, em buồn lắm chứ. Chia tay được khoảng 3 ngày, em không kiềm được, cái cảm giác không nhắn tin, không gọi điện nó trống rỗng làm sao. Em mới quyết định nhắn tin cho bạn nói lời xin lỗi, mong được làm lại từ đầu. Nhưng…

Em không thể tin nổi trong 3 ngày ấy, em lên nick của bạn để xem thì không ngờ bạn nhắn tin lại với người yêu cũ, dành cho nhau những tin nhắn lãng mạn. Và em cũng không ngờ, người yêu cũ của bạn tỏ tình thì bạn lại chấp nhận được. Em đọc những dòng tin đó mà thấy buồn trong lòng. Chia tay chưa được một tuần lại nhận lời yêu thương người cũ.

Rồi một năm trôi qua, trong một năm đó, lúc nào em cũng bắt gặp bạn đó với người yêu cũ dành cho nhau những cử chỉ thân thiết. Em thấy vậy nhưng không làm được gì đành miễn cưỡng đi chỗ khác.

Thời gian sau, em nghe nói là bạn đã chia tay người yêu cũ rồi. Em không biết làm sao lại chia tay thì có nghe bạn nói là bạn không muốn yêu ai nữa. Nhưng em là người sống tình cảm, dù em không giàu nhưng em có trái tim chân thành. Em nhắn tin lại cho người đó, quan tâm, thăm hỏi và em cũng muốn cho bạn ấy một cơ hội nữa. Em đã tỏ tình và kết quả đau lòng lắm anh chị ạ. Bạn không chấp nhận em và nói là bây giờ không muốn quen ai hết. Em không hiểu sao lúc quen em còn ngây thơ mà lúc quen người yêu cũ, tính tình lại thay đổi thành một con người hoàn toàn khác. Em là một con người đã biết về đời, em cũng biết cái gì nên làm và không nên. Em đã dành cho bạn ấy mọi sự lo lắng, chăm sóc, yêu thương mà bạn ấy đối xử với em thật đau buồn.

Giờ đây, đã 2 năm trôi qua rồi, em đã quên đi và không còn muốn quen bạn đó, nhưng lòng em vẫn nghĩ về bạn ấy vì đó là mối tình đầu của em mà. Đúng là tình đầu là tình khó phai. Không gì là mãi mãi, cuối cùng chỉ còn lại một mình. Em bây giờ vẫn muốn làm kiếm tiền để có sự nghiệp chững chạc, rồi lúc đó em sẽ sẵn lòng để nợ duyên của em đến. Và em mong người đó sẽ thật lòng, thật tâm để em yêu thương người đó đến hết cuộc đời này. Em sẽ luôn che chở cho người ấy và là bờ vai để người ấy nương tựa khi yếu lòng. Dù em biết lúc đó lâu lắm, nhưng ngày đó rồi cũng sẽ tới. Em sẽ đợi được người đó đúng không ạ?

Thư gửi từ bạn Bảo (nguyenhoang*****@gmail.com)

---

Lá thư thứ 2: Nhà dì Mười - gia đình thứ 2 của con

Khi mới bỡ ngỡ bước chân vào Sài Gòn, còn lạ lẫm với nhiều thứ, em được một bác quen gần nhà giới thiệu vào làm ngay cơ sở đèn cầy cưới. Chỗ này thì toàn phụ nữ không hà. Khi được nhận vào làm, các chị ở đây chỉ dạy rất tận tình.

Chị Mộng Dừa trực tiếp chỉ dạy cho em, còn dì chủ thì cứ hay nhắc: “Ráng làm nhen con, để có tiền mà gửi cho ba mẹ” rồi cũng hay nhắc ráng ăn uống cho đầy đủ, không thì đau bao tử. Vì em hay lo làm rồi ăn uống không đúng giờ giấc, mỗi khi bệnh cũng hay lười ăn, lười uống thuốc nên hay bị “nhắc nhở” thường xuyên. Làm chung với nhau, đôi khi cũng có cãi vã nhưng chỉ cần qua ngày mai là mấy chị em lại nói chuyện vui đùa như chưa hề có chuyện gì xảy ra, rồi rủ nhau cả 8, 9 đứa lội bộ đi ăn chè, đi siêu thị, đi chợ vì toàn là con gái không hà, mà còn lại là “vịt cổ lùn” nữa chứ. Ôi, đó là những hình ảnh đẹp trong em. Còn đến khi gia đình đứa nào có chuyện buồn thì thăm hỏi, chia sẻ với nhau, rồi khuyên nhau cố gắng vượt qua, vui buồn đều có hết.

Có lần, em bị sốt cao không đi nổi luôn, mấy chị em chở vào bệnh viện thì bác sĩ bắt phải nhập viện vì sốt xuất huyết. Thế là cả nhà, dì chủ phải lo thay thế mỗi ngày mỗi người vào chăm sóc cho em. Dì chủ phải tự nấu ăn rồi nhờ người mang vào cho em, nói là thức ăn trong bệnh viện không bằng nhà mình nấu, rồi còn dặn em là đừng nói cho ba mẹ biết, mất công thêm lo để trong đây, nhà dì với mấy chị em làm chung lo được rồi.

Nằm trong bệnh viện mà chỉ cần mỗi lần nghĩ tới mình không là gì hết nhưng mọi người xem mình như người trong gia đình, nghĩ vậy thôi mà nước mắt ở đâu cứ chảy ra, rồi nghĩ mình hay làm phiền mọi người vì mình hay mủi lòng. Mỗi lần thấy chị em vào thăm là cả phòng bệnh vang những tiếng cười giòn giã chỉ vì mọi người chọc em thôi. Mọi người thay phiên nhau chăm sóc đến khi em xuất viện.

Đó là câu chuyện mà em ấn tượng nhất trong suốt 10 năm sống ở nhà dì Mười, tuy là còn nhiều câu chuyện khác không kém phần ấn tượng. Ở đây giống như là gia đình thứ hai của em vậy. Nơi đây đã chỉ dạy em nhiều điều về nhân cách sống sao cho tốt. Em thấy mình thật may mắn khi được sống chung với mọi người.

Tuy bây giờ không còn ở nơi đó nữa nhưng những ơn nghĩa, tình cảm mà nơi đây đã dành cho em, suốt cuộc đời này có lẽ em không thể nào quên được. Em sẽ mang theo cho đến hết cuộc đời. Cám ơn dì Mười, cám ơn tất cả những cô dì, chị và em trong cơ sở đèn cầy Thanh Dũng, những người phụ nữ đặc biệt của riêng tôi. Nếu có nhiều kiếp nữa, em vẫn mong sẽ được gặp lại và sống chung với mọi người. Thôi thư em đã dài, em xin dừng tại đây, cảm xúc loạn xạ cả rồi.

Thư gửi từ bạn Thanh (nguyenthanh*****@gmail.com)

---

Lá thư thứ 3: Gia đình nơi yên bình của con

Đây là lần đầu tiên em viết thư về cho Những lá thư xanh. Hôm nay em sẽ thật lòng, rất thật lòng, vì em muốn được chia sẻ và thực sự em cần được chia sẻ. Nhiều lúc em cố tỏ ra vẻ mạnh mẽ để che giấu sự yếu đuối nhưng đó cũng chỉ là vẻ bề ngoài của một con người.

Đã 5 năm trôi qua nhưng nó cứ như vừa mới hôm qua vậy. Em gặp anh trong một sự tình cờ. Anh chủ động theo đuổi em. Rồi dần thời gian, em cũng bắt đầu yêu anh. Nhưng em lại yêu anh nhiều hơn em nghĩ, em yêu anh với vận tốc không phanh. Khoảng thời gian đó phải nói là hạnh phúc nhất của đời con gái cho đến thời điểm này. Rồi tụi em quyết định đi đến hôn nhân, cũng có một đám cưới ngập tràn trong hạnh phúc với bao lời chúc của gia đình, bạn bè của cả hai bên.

Hạnh phúc tan quá nhanh (Ảnh minh họa: pinterest)

Ấm êm, hạnh phúc, vui vẻ thời gian đầu, nhưng rồi anh bắt đầu thay đổi. Anh ăn chơi rồi cờ bạc, dù ai nói gì anh cũng vẫn như vậy. Em cũng dần mất đi sự kiềm chế của bản thân rồi cãi nhau. Và rồi hai đứa cứ vậy mất dần đi tình yêu đẹp ngày xưa. Em có thai nhưng bị mất vì một lần anh mạnh tay đánh em. Ngày xưa, anh thương em là thế nhưng hôm nay không ngờ anh thế này. Em đau, em giận, tức nghẹn cổ. Gia đình hai bên rất lo lắng. Nhưng rồi chuyện không muốn đó đã xảy ra. Em quyết định ly hôn, quyết định xa anh. Lúc đó, em cũng nông nổi. Lúc đó, phải chăng em cũng chỉ biết nghĩ cho bản thân?

Cuộc hôn nhân cũng chỉ được 6 tháng. Khoảng thời gian đó, anh bỏ đi làm ăn xa, em ở nhà với bao lời nói ra vào của người ta mà chúng ta hay gọi là miệng lưỡi thế gian. Em suy sụp rất nhiều, cảm giác đó đến bây giờ em vẫn còn thấy sợ, nhất là với ba mẹ của em.

Mẹ không trách nhưng mẹ khóc khi không có em, em đã vô tình nhìn thấy, nó đau, nó bất lực, nó khó diễn tả. Còn ba thì không chịu được những gì mà người ta nói về đứa con gái duy nhất mà ba đã hi vọng, đã yêu thương, đã đặt niềm tin nên ba đã nhậu rất nhiều. Đây là lần thứ hai em thấy ba như vậy vì em. Lần đầu là lúc em quyết định nghỉ học. Nhìn thấy ba mẹ như vậy tim em như nghẹn lại. Em đau lắm! Khóc mà cũng chỉ trốn khóc một mình. Chỉ nghĩ thôi nước mắt cũng đã tự tuôn ra một cách vô thức. Và em đã dại dột quyết định tự tử, nhưng được người ta phát hiện kịp, cũng đã chết ở bệnh viện nhưng rồi em lại được bác sĩ cứu sống.

Cả 5 ngày hôn mê, em mới tỉnh lại. Trong sự hối hận, em thấy được sự quan tâm của gia đình, bạn vè và thấy quý trọng những giây phút đó. Em hạnh phúc và biết ơn ba mẹ luôn bên em và an ủi em rất nhiều Thực sự hai chữ “gia đình” nó thiêng liêng vô cùng! Rồi em trở lại cuộc sống một cách bình yên và dần quen với cuộc sống hiện tại.

5 năm trôi qua, cuộc sống của em thay đổi rất nhiều, em cũng thay đổi rất nhiều và em cũng vô tình gặp lại anh sau bao năm. Em biết là mình sai, nhưng gặp lại em mới biết anh vẫn ở sâu trong tim em. Gặp lại anh rồi em lại khóc như ức, như nghẹn một cái gì đó. Em cũng không biết bây giờ mình khóc vì điều gì nữa. Ngồi trên xe chạy về nhà mà cứ khóc vô hồn. Anh giờ cũng có một tình yêu mới, cũng có hạnh phúc của riêng anh. Em không biết mình còn muốn gì sau một thời gian dài như vậy nữa. Em cũng từng yêu một người khác, người ta cũng yêu và chấp nhận quá khứ của em, nhưng rồi cũng xa. Em đang cho mình thời gian để bình yên lại tất cả trong em. Em biết em còn yêu anh nhưng cũng chẳng để làm gì nên em sẽ cố gắng để không làm cuộc sống mình tệ hơn.

Em cũng muốn gửi những lời này cho người chị của em. Em chỉ mới vào Nam làm việc được một năm nên tâm sự này chưa có ai biết. Ai cũng nghĩ là em chưa có chồng. Qua đây, em cũng muốn chia sẻ những điều này với chị. Em biết chị sẽ đọc được. Đây là những gì khó nói của em mà nếu ngồi với chị, chắc em sẽ không nói được. Đây là những nỗi buồn mà chị hay hỏi em đó. Em mới vào đây nên thật sự tâm sự tất cả những nỗi lòng của em cho một ai đó thì chưa thể. Em rất mong chị hiểu.

Thư gửi từ thính giả (ngo******@gmail.com)

---

Lá thư thứ 4:  Anh bộ đội kiên trì của lòng em

Ngồi một mình lặng lẽ, ngoài trời mưa tí tách rơi làm tâm trạng con người ta cứ suy nghĩ vu vơ. Và em cũng thế, hôm nay xa anh, lòng bồi hồi, không thôi mong nhớ. Trong căn phòng nhỏ, tiếng radio hòa nhịp với tiếng mưa, lúc nào cũng thôi thúc bao nhiêu ký ức lại ùa về.

Tuổi 18 ngây thơ. Tuổi 18 trăng tròn. 4 năm trước, em là cô học trò cuối cấp thơ ngây, trong sáng. Anh, một người lính trẻ đầy nhiệt huyết. Đến bây giờ em vẫn cho ngày chúng ta biết nhau là một định mệnh.

Em quên làm sao được giây phút ấy. Trời mưa nhẹ, em mệt mỏi sau một ngày học tập, định tự thưởng cho mình một giấc ngủ ngon lành thì tiếng chuông điện thoại rung. Mưa đã cho em gặp anh, đã cho em biết yêu thương. Một số điện thoại lạ - thầm nghĩ bụng rằng ai lại gọi điện thoại vào giờ này phá giấc ngủ của người ta thì một giọng nam trầm ấm vang lên: “Cho hỏi, đây là số điện thoại ai mà thấy cuộc gọi nhỡ trong điện thoại của mình?”.

Trời ạ! Đúng kiểu làm quen mà em ghét. Và cứ thế hai bên đấu khẩu với nhau. Anh kết thúc bằng câu: “Có lẽ mình nói chuyện không hợp.” Ừ thì đúng là không hợp một tí nào cả, nhưng anh vẫn nhắn tin cho em. Nói chuyện một lúc mới biết anh là anh họ của nhỏ bạn em. Anh đi bộ đội, hôm đó được nghỉ phép rồi chẳng biết thế nào được nhỏ bạn em giới thiệu. Khổ nỗi, đó giờ em thích hình tượng chú bộ đội vô cùng, cho nên tự dằn lòng bằng cách chuyển sang nói chuyện tình cảm hơn chút xíu.

Rồi ngày nghỉ phép của anh đã hết. Anh lại lên đường làm nhiệm vụ thiêng liêng. Bộ đội không được xài điện thoại nên anh với em không nói chuyện được thường xuyên. Lúc này hình như mình vẫn chưa biết mặt nhau phải không anh? Nhưng không hiểu sao em lại bắt đầu nhớ những dòng tin nhắn anh hay trêu em. Dần dần, em lại thích tính cách của anh, vui vẻ nhưng đầm ấm, trưởng thành nhưng có phần lém lỉnh. Cứ thế mấy tháng trôi qua, chúng mình vẫn giữ liên lạc với nhau.

Từ lúc nào không hay, anh ngang nhiên chiếm giữ một vị trí quan trọng trong em. Cũng như mọi khi, trước lúc đi ngủ, anh nhắn tin cho em. Hôm ấy, anh đã nói anh thích em và hỏi em muốn làm bạn gái anh không. Em vui lắm, vui lắm chớ nhưng em tỏ vẻ không hiểu gì rồi lấy cớ đi ngủ sớm mai đi học. Em thích anh, tim em run lên khi nghe giọng nói của anh. Miệng mỉm cười khi thấy tin nhắn của anh. Tất cả tố cáo điều em thích anh là thật. Nhưng em sợ anh à, mình chưa gặp nhau. Liệu ngoài thực tế có như bây giờ không anh? Tình cảm của đứa học trò mới lớn như em chưa đủ để vượt qua điều này.

Thêm một thời gian mình nói chuyện, anh tâm sự với em nhiều lắm, anh đàn và hát em nghe. Tim em thật sự đầu hàng trước anh rồi. Em nói em thích anh, chưa gặp anh em cũng thích, bề ngoài anh thế nào em vẫn thích. Liệu anh có còn thích em nữa không? Anh không thích em nữa, anh chỉ yêu em thôi! Niềm hạnh phúc như vỡ òa lúc đó. Em biết anh cũng thế. Mình biết đến nhau trong một ngày mưa gió nhưng đến với nhau thật nhẹ nhàng phải không anh?

Ngày cả hai đứa mong đợi đã đến, anh được xuất ngũ, em thi đại học xong. Kể ra mình quen nhau được một năm rồi mới được thấy nhau. Nhà anh khác tỉnh với nhà em, nhưng mà giáp ranh nên vấn đề khoảng cách địa lý không có gì khó khăn. Anh điển trai với làn da rám nắng do cát bụi thao trường. Em cứ đỏ mặt quay đi.

Sau lần gặp mặt nhau đó lại càng yêu nhau hơn, nhưng phải mấy tháng sau mình mới được gặp lại. Tình cờ, em học tại một trường ở Bình Dương, còn anh cũng vào học tại một trường quân đội gần đó. Mình lại học cùng ngành nữa cơ. Hình như trước giờ mình chưa từng cãi nhau thì phải. Anh luôn nhường em. Em thích nhõng nhẽo để được anh dỗ dành, em nói em còn con nít lắm. Ừ thì em bé bỏng bên anh, anh chín chắn chở che cho em, nhưng em cũng là một cô sinh viên rồi đó. Người ta nói khoảng thời gian trong giảng đường ai không được mạnh mẽ sẽ khó vượt qua cám dỗ tầm thường. Em quen nhiều bạn mới và quên mất sau lưng em còn có anh.

Thay vì chờ đợi thì em lại không trả lời tin nhắn từ anh. Một lần, hai lần, một tuần rồi một tháng. Suốt hai tháng, em không nói chuyện với anh, không chịu gặp anh. Không phải vì em đã quen người khác mà vì em chán. Em không hiểu nổi bản thân mình nữa. Suốt quãng thời gian em lạnh nhạt nhưng anh vẫn kiên trì gọi điện và nhắn tin, đến mức anh cài đặt tự động gọi với hi vọng em nghe máy một lần. Cuối cùng, em nghe máy và nói lời chia tay, nhưng anh vẫn là anh trai của em nhé. Giọng anh buồn lắm nói trước khi chia tay chỉ muốn gặp em một lần. Em đồng ý.

Quán café hôm nay vắng khách, bản nhạc đơn âm Romeo và Juliet buồn bã tới từng nhịp, ở một góc có hai người ngồi với một khoảng lặng vô hồn. Anh nhìn em, trông anh gầy hơn và đôi mắt chứa đựng nỗi buồn. Hơn ai hết, em hiểu đó là vì em, và giờ đây tim em như vỡ vụn, từng mảnh, từng mảnh đang xâu xé trong lòng em.

Em đau, nỗi đau này có lẽ hơn chính anh bởi sâu trong đó có sự hối hận khôn nguôi. Chợt nhận ra, em vẫn yêu anh và yêu nhiều hơn bất cứ lúc nào. Chưa bao giờ mình hết yêu anh cả. Một chút ham vui, một chút bồng bột như một cơn gió vô tình mang anh đi xa em. Anh bảo anh cũng là gió mà, đến và hòa quyện cùng em không bao giờ rời xa. Gió nhè nhẹ thì thầm: “Ta yêu nhau”.

Đến bây giờ, mình đã quen nhau 4 năm rồi. Anh và em cũng đã ra trường, những đắng cay, cơ cực còn ở phía trước nhưng em tin tình yêu của mình dành cho nhau sẽ vượt qua tất cả. Với em, anh là người con trai hoàn hảo, một người sẵn sàng đi chợ hay vào bếp nấu cho em ăn và luôn pha trò khiến em cười, người luôn nói lời xin lỗi những lúc em giận hờn vu vơ, là bờ vai vững chắc lúc em cần đến. Hơn ai hết chính là người em yêu và tin tưởng. Anh luôn là bến đỗ của cuộc đời em. Em luôn mơ về ngày đôi ta sánh bước trên lễ đường. Ngoài kia, những ngọn gió lăn tăn vui đùa, gió mỉm cười âu yếm. Anh có nghe giọng nói gì của gió không?

Thư gửi từ thính giả (voduy*******@gmail.com)

Tác phẩm truyện audio Tình đầu đâu dễ quên gồm có 1 Chương, được cập nhật nội dung gần nhất vào 21/09/2019 hiện tại đã có đến 29.512 lượt nghe, thuộc chuyên mục Radio for teen là một trong nhiều tác phẩm được quan tâm trên kênh nghe truyện audio

Danh sách các chương trong truyện

Tình đầu đâu dễ quên ......

Bình chọn cho audio Xếp hạng 4.6 sao - 12 người bình chọn

Truyện liên quan khác